Chương 82 Phân đoạn khai thông kênh đào

In book:

Nguồn: App OK Novel.

Ninh Tương Y ngửa mặt nhìn trời rồi cười to, sau đó nàng tung người bay lên.

Khinh công của nàng vô cùng lợi hại, chỉ nhún chân vài cái là đã bay lên tới bức tường bên trái đang bị nổ giữa chừng của miệng hồ. Đột nhiên nàng đưa tay ra chém một chưởng vào rìa núi đối diện. Uy lực của chưởng này rất hung mãnh, ngay cả bọn họ đứng xa phía ngoài mà cũng bị lan đến! Đủ biết uy lực cực mạnh!

Tiếng nổ lớn như vừa rồi lại xuất hiện!

Mà lần này nó còn rung trời động đất hơn cả lần trước! Phần eo của bên phải vách núi đã bị nổ tung, khiến cho toàn bộ chỗ đó đều đổ về phía trước, rơi thẳng vào dòng sông. Tuy rằng không có cảnh bụi đất bay đầy trời nhưng chỉ bằng vào nàng chỉ dùng một chiêu là đã có thể dời núi lấp biển là đã làm tất cả mọi người phải trợn mắt há mồm, ngay cả chớp mắt một cái cũng không dám.

Bọn họ còn chưa lấy lại tinh thần từ tiếng nổ trước thì đã tận mặt chứng kiến cảnh tượng này. Ai nấy đều run sợ, thiếu chút nữa đã quỳ xuống bái lạy.

Thật không thể tin được! Sao trên thế gian này lại có người lợi hại như vậy được?

Có người có kiến thức rộng rãi đã từng nghe qua nếu võ công tu luyện đạt tới một trình độ nhất định thì có thể đánh trâu cách núi nhưng lại chưa từng nghe qua con người có thể dùng một chưởng làm đổ núi!

Đây chắc chắn không phải người phàm mà là thần tiên!

Bọn họ không tự chủ được mà nhìn về phía Ninh Tương Y, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng thành kính. Đối với những việc chưa từng thấy qua, những việc không thể giải thích thì bọn họ rất dễ dàng quy kết cho thần phật, mà điều này cũng nằm trong dự tính của Ninh Tương Y.

Nàng dùng nội lực cười to ba tiếng, tiếng cười vang vọng khắp núi đồi!

Sau đó nàng chạm nhẹ mũi chân xuống đất, mượn lực bay xuống đài tế đơn sơ. Ninh Giác mỉm cười nhìn nàng, mà Ninh Tương Y lại ngông cuồng nhìn xuống mọi người.

Nàng vung cánh tay hổ lên: “Ta là đệ tử thân truyền thứ mười ba của chưởng môn núi Vân Đỉnh, thực lực đã đạt đến cảnh giới nhập hóa, có thể chẻ núi chặn sông. Hôm nay ta thay mặt sư phụ trợ giúp Thái tử xây kênh đào, thuận theo ý trời! Đợi khi xây xong thì trên đất Đại Dục này nơi nơi đều ngũ cốc được mùa, sẽ không còn cảnh hạn hán lũ lụt, hàng năm phồn vinh hưng thịnh! Công trình lớn như vậy, mọi người có muốn góp một phần sức lực, trở thành công thần của đất nước này hay không?”

Nàng dùng nội lực truyền âm, từng lời từng chữ như mũi nhọn đâm thẳng vào lòng người vậy! Khiến cho người nghe không dậy nổi một chút ý phản kháng nào.

Hơn nữa, người lợi hại như tiên nữ trong truyền thuyết như vậy mà cũng đến giúp Thái tử xây kênh đào, có thể thấy đó là ý trời!

Huống chi kênh đào này cũng dùng để phòng ngừa thiên tai, Tinh thành của bọn họ cũng thường xuyên phải chống lũ đấy thôi. Chuyện xây kênh đào này là chuyện tốt vì dân vì nước, sao bọn họ lại không muốn tham gia cho được.

Vì vậy mỗi người đều như máu nóng xông lên não, đồng thanh hố lớn.

“Nguyện nghe Thái tử sai khiến!”

Ninh Giác không khỏi cười lớn: “Tốt lắm!”

Sau đó hắn xoay người nhìn trời, Từ Nguyên bên cạnh vội vàng dâng lên ba ly rượu đã chuẩn bị sẵn, Ninh Giác đưa một ly lên kính trời, lại rải một ly kính đất. Ly cuối cùng, hắn cầm đến trước mặt, lớn tiếng nói: “Cô thuận theo ý trời, xây lại kênh đào! Hôm nay là ngày lành, thích hợp động thổ. Tại đây Cô kỳ nguyện thủy lộ tung hoành, trăm họ giàu có bình an, Đại Dục không còn thiên tai! Thượng bẩm! Có trời đất và người làm chứng, kênh đào Thiên Tu chính thức động thổ!”

Nói xong hắn uống một hơi cạn sạch! Mà hơn mười ngàn người sau lưng hắn đồng thanh hô vạn tuế. Hiến tế đã thành!

Công trình tu sửa kênh đào khua chiêng gõ mõ bắt đầu, trong lúc đó không ít người nghe nói bên cạnh Thái tử xuất hiện một vị kỳ nhân, chỉ cần phất tay một cái thôi là có thể dời núi lấp biển. Lời đồn càng truyền càng khuếch đại lên, ai ai cũng muốn chạy tới mở mang tầm mắt.

Không chỉ như vậy, người này tâm tư nhạy bén, còn đưa ra không ít kiến nghị hữu ích. Bởi vì có người này mà công trình tiến triển cực nhanh. Có người còn cố ý tính thử, nếu bỏ qua vấn đề tiền tài mà toàn lực đẩy mạnh công trình thì chưa tới ba năm là đường chính của kênh đào Thiên Tu sẽ hoàn thành!

Điều này đã làm không ít người nóng lòng. Thư từ Kinh thành gửi tới Tinh thành nhiều như hoa tuyết đầy trời vậy.

Đám người Từ Nguyên nhận thư mà khó xử vô cùng, mà Ninh Tương Y chỉ đọc một bức rồi không đọc nữa. Đại Dục nhiều người như vậy, huống chi chỉ cần tiền tài đầy đủ và còn có thêm sự trợ giúp của nàng thì đừng nói ba năm? Sửa một con đường chính?

Nàng còn ngại quá lâu đấy. Ninh Tương Y vò phong thư lại, mắt nhìn nông công đang làm việc khí thế ngất trời ngoài kia, híp mắt lại.

Theo kiến nghị của Ninh Tương Y, đãi ngộ của nông công hưởng ứng lần triệu tập này phải nói là vô cùng tốt. Không giống với những đại quan quý nhân lúc trước, mỗi lần tu hành cung hay lót đường gì đó thì đều không xem bọn họ là người, cho nên Ninh Tương Y đề ra ý kiến như vậy khiến mọi người rất cảm kích.

Phần lớn dân chúng đều rất thật thà chất phác, khi quyết định làm một chuyện gì đó thì đều dốc toàn lực để hoàn thành. Không giống người trong kinh thành, thích chơi trò khôn vặt, thích ngáng chân, mới thấy một chút ngon ngọt thôi mà đã nghe tiếng gió là rục rịch.

Không nghĩ đến những người khiến cho tâm trạng hỏng bét đó nữa, bây giờ điều Ninh Tương Y quan tâm nhất là làm thế nào để giảm bớt lượng công việc cho mọi người. Hôm nay bọn họ đang rửa sạch đoạn kênh đào đầu tiên của sông Ngọc Long, cũng là phía bắc sông Trường Giang. Lòng sông ở nơi này quá cạn, nước lại không sâu, dòng chảy cũng hết sức chậm chạp.

Nhưng quá trình dọn dẹp cũng rất vất vả. Phần lớn công cụ ở đây đều là gỗ, mà khó khăn nhất là phải rửa sạch cát đá bùn bên trong lòng sông. Bọn họ đang dùng phương pháp nguyên thủy nhất đó chính là đào, sau đó vận chuyển đi. Mặc dù nước chỉ cao tới cẳng chân nhưng với lực cản trong nước thì đào bằng cách này rất phí sức.

Ninh Tương Y đã nghĩ ra vô số cách nhưng cuối cùng đều phải từ bỏ. Nếu như… trong sông không có nước thì tốt rồi…

Ý tưởng này không tệ! Hai mắt Ninh Tương Y sáng lên.

Nàng nhanh chóng triệu tập địa sư, thủy sư, và thợ rèn lại, sau đó lại gọi thêm đồng bọn tới để thương nghị ý tưởng vừa rồi.

Cả nhóm đi tới một túp lều giản dị, phía dưới chỉ có bàn không có ghế, trên bàn chính là mô hình tuyến đường bằng đất mà Ninh Tương Y tự chế tạo.

Tất cả mọi người đều vây quanh bàn. Không biết vị tiểu cô nương được đồn là vô cùng kì diệu này lại có sáng kiến kì diệu gì.

“Mọi người có kiến nghị gì về việc rửa sạch lòng sông bây giờ không? Nếu có cứ việc thoải mái nói ra.”

Ninh Tương Y cười hỏi. Có lẽ có người có ý kiến tuyệt vời hơn thì sao?

Nhưng mọi người cũng chỉ lắc đầu và lắc đầu, chỉ có thợ thủ công vuốt chòm râu nói: “Tiểu thư. Đợt trước người có nhắc đến cái đinh ba để trâu dùng cày bừa, chúng ta đã tạo ra, hơn nữa theo phương pháp chế tạo tua trục mà tiểu thư đưa ra thì đã làm ra được một vài công cụ có thể giúp tiết kiệm sức lực hơn. Có lẽ những thứ này sẽ giúp ích được cho tình trạng bây giờ, lát tiểu thư có thể tới xem thử.”

Ninh Tương Y gật đầu. Cổ nhân vẫn rất thông minh. Có lẽ bởi vì tài liệu có hạn cho nên bọn họ càng biết tận dụng hết khả năng của vật dụng hơn người hiện đại nhiều. Không những khắc khổ nghiên cứu mà còn biết suy một ra ba.

“Tạm thời chúng ta không nhắc tới công cụ. Bây giờ ta có một cách mới, xem mọi người có đồng ý hay không?”

Ninh Giác gật đầu tỏ ý nàng cứ nói, đừng ngại. Ninh Tương Y cười khẽ. Ngón tay chỉ vào vị trí bây giờ của bọn họ.

“Bởi vì lòng sông bên trong sông Ngọc Long quá cạn, lại bị tắc nghẽn nghiêm trọng, dòng nước lưu chuyển chậm chạp theo độ dốc của sườn núi, nếu người chân dài làm việc trong đó thì quá phiền toái.”

“Vậy ý của người là?” Lý Kha cũng khá là tò mò. Không biết vị công chúa điện hạ này lại có ý tưởng kì diệu gì nữa đây.

Ninh Tương Y cười đắc ý. Nàng cầm lấy bút lông trên bàn, chấm một chút mực rồi vẽ một tuyến đường từ Tinh thành kéo dài đến Kinh thành trên bản đồ. Đôi mắt nàng tỏa sáng, chỉ tay vào tuyến đường này, nói: “Chúng ta có thể chia đường kênh đào này ra làm nhiều đoạn! Sau khi dọn sạch những đoạn nhỏ rồi thì chúng ta sẽ nối chúng lại để khơi thông! Mọi người cảm thấy thế nào?”

Bạn đang đọc Kiếp này chỉ nguyện bên người tại hangtruyen.com

comments powered by Disqus